Lần hẹn hò đầu tiên của Lạc Thi và Chu Duật Lễ kết thúc bằng mấy cái hắt xì đột ngột của cô.
Chu Duật Lễ đưa cô về đến tận cửa, có vẻ như anh muốn đợi cô vào nhà rồi mới rời đi.
Lạc Thi không ngờ thời gian lại trôi nhanh đến vậy. Cô đã đắn đo rất lâu, không biết có nên cứ thế này mà vào nhà hay không.
Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn không thể chiến thắng.
Cô ngước mặt lên nhìn Chu Duật Lễ, khẽ nói: “Hôm nay…”
Chỉ là cô chưa kịp nói hết, Chu Duật Lễ đã nhướng mày, cắt lời cô: “Lại định cảm ơn tôi à?”
… Sao anh biết?
Nhưng ngoài lời cảm ơn, cô vẫn còn điều muốn nói.
“… Không hẳn ạ.” Lạc Thi mím môi, có chút thất vọng lắc đầu. Chu Duật Lễ cúi mắt nhìn cô, dường như vô cùng kiên nhẫn, “Vậy là còn lời khác muốn nói với tôi sao?”
“Vâng.” Lạc Thi lí nhí, “Lúc ăn cơm, anh nói lần sau để tôi dẫn anh đến một nhà hàng khác, tôi biết một quán ăn Trung Quốc rất ngon! Chúng ta…”