Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc Lạc Thi và Chu Duật Lễ đã ở bên nhau được gần nửa tháng. Khoảng thời gian này cả hai đều bận rộn với công việc riêng, lịch học của Lạc Thi cũng rất dày.

Điều duy nhất không thay đổi là dù bận đến đâu, dù sớm hay muộn, mỗi ngày Chu Duật Lễ sẽ đúng giờ đến đón cô tan học. Cứ mỗi lần bước ra khỏi khu giảng đường, cô đều sẽ thấy bóng dáng anh đang đứng chờ ở cổng trường. Những ngày đầu mới bên nhau, cô còn lo lắng sẽ có chút không tự nhiên hay ngượng ngùng.

Nhưng ngoài dự đoán, cô và anh lại hợp nhau đến lạ, và Lạc Thi cũng dần cởi mở hơn rất nhiều. Thậm chí mỗi tối, cô đã quen với việc cuộn mình trong lồng ngực ấm áp của anh để chìm vào giấc ngủ.

Cuối tuần, Paris tạnh ráo.

Chu Văn Huệ hẹn họ gặp mặt ở câu lạc bộ để chúc mừng, chỉ là mấy hôm trước ai cũng bận nên chưa sắp xếp được.

Hôm nay, Lạc Thi mặc một chiếc váy len dệt kim màu đỏ mới mua. Thường ngày cô rất ít khi mặc màu sắc rực rỡ như vậy, nhưng nó lại hợp với cô đến không ngờ, càng làm tôn lên làn da trắng sứ. Mái tóc xoăn dài buông xõa trên vai, trông cô hệt như một nàng búp bê Tây Dương tinh xảo.

Cô vừa đổi giày xong thì Chu Duật Lễ cũng thay đồ xong bước ra. Anh từ phía sau vòng tay qua ôm lấy eo cô, khẽ cúi xuống vùi mặt vào hõm cổ cô, bật ra một tiếng cười trầm thấp bên tai.

Trông anh lúc này cứ như một chú chó lớn.

Lỗ tai Lạc Thi có chút nhột, cô rụt vai lại: “Anh làm gì vậy?”

Chu Duật Lễ chỉ cảm thấy như mình đang ôm một chiếc bánh kem nhỏ trong lòng, vừa thơm vừa mềm, khiến người ta nghiện. Anh thấp giọng nói: “Đến trễ một chút cũng không sao, cho anh ôm một lát đã.”