Nghe vậy, Lương Tư Nhàn có chút kinh ngạc nhìn cô, thần sắc khẽ lay động. Hồi lâu sau, bà nhẹ giọng thở dài, gật đầu với Lạc Thi: “Thi Thi, cháu ngồi xuống trước đi.”
Bà cũng ngồi xuống bên cạnh cô, hồi tưởng lại: “Hai nhà chúng ta là bạn bè lâu năm, dì và mẹ nó cũng lớn lên cùng nhau, cho nên từ nhỏ dì đã coi nó như con ruột của mình. Cháu đừng nhìn nó bây giờ lạnh lùng như vậy, chứ hồi nhỏ nó chính là một tiểu ma vương đấy.”
Lạc Thi có chút không thể tưởng tượng nổi, làm sao cũng không thể nào liên kết Chu Duật Lễ với hai chữ “tiểu ma vương” được.
“Thật vậy sao ạ?”
“Thật sự đấy, cháu không biết hồi nhỏ thằng bé bướng bỉnh, thiếu đòn đến mức nào đâu, ngoài ông nội nó ra thì chẳng sợ ai cả.” Lương Tư Nhàn không nhịn được cười, “Ai ngờ lớn lên lại biến thành một tảng băng nhỏ, lạnh lùng không thích nói chuyện.”
“Còn về A Tắc mà dì vừa nhắc đến, bọn dì đều ngầm hiểu với nhau là không nhắc tới trước mặt nó.” Lương Tư Nhàn dừng lại một chút, nhẹ nhàng thở dài, “Anh trai nó năm 18 tuổi đã qua đời vì một tai nạn.”
Lạc Thi hô hấp cứng lại, “Cái gì ạ?”
“Nó và anh trai rất thân thiết. Ba mẹ nó đều rất bận, người giúp việc trong nhà lại không ai ưa nó, nó chỉ nghe lời anh trai thôi. Cho nên từ sau khi anh trai nó qua đời, nó phải chịu một cú sốc lớn đến mức nào cháu có thể tưởng tượng được. Nó còn ốm nặng một trận, sau đó trở nên trầm mặc ít lời, cứ ngồi ngẩn người nhìn vào tường, có hơn nửa năm trời không muốn nói chuyện với ai.”
Lạc Thi nghe đến đây vô cùng chấn động. Cô không thể tưởng tượng nổi, hai anh em từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đột nhiên mất đi anh trai sẽ là một cú sốc lớn đến nhường nào.
Cô gắt gao nắm chặt tay, chú mèo trong lòng dường như cảm nhận được cảm xúc bỗng nhiên sa sút của cô, thân mật mà cọ cọ vào người cô như đang an ủi. Lạc Thi cũng rũ mắt xuống, dịu dàng vuốt ve chú mèo, nụ cười trên môi bắt đầu trở nên có chút gượng gạo.