Cái gọi là cuộc sống mà Chu Tuệ mong muốn, tiền đề chính là tách khỏi anh, là ly hôn.
Ngay khoảnh khắc nhận ra sự thật ấy, Mạnh Hoán Bạch có một nỗi thôi thúc muốn bóp nát chiếc vô lăng trong tay. Anh phải liên tục hít thở sâu mới có thể cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại để lái xe về nhà.
Căn nhà này Mạnh Hoán Bạch đã không ghé lại suốt một tuần, chỉ có lúc chiều đưa đồ cho Chu Tuệ mới nán lại đôi chút. Giờ phút này, anh bỗng do dự không biết có nên bước vào hay không. Anh sợ khi vào trong sẽ lại xảy ra xung đột với cô, sợ chất giọng mềm mại tưởng chừng không có sức sát thương kia lại thốt ra những lời đâm trúng tim đen mình nhất.
Nhưng nhìn bóng lưng Chu Tuệ đi vào trước, Mạnh Hoán Bạch chần chừ một lát rồi cũng xuống xe. Chạy trốn không bao giờ là cách giải quyết vấn đề, anh không thể cứ mãi không về nhà.
Thế nhưng, Mạnh Hoán Bạch không ngờ Chu Tuệ lại làm tuyệt đến thế. Khi anh vào nhà, anh thấy cô đi thẳng về phía phòng khách, nhìn từ cửa vào có thể thấy chăn nệm bên trong đã được trải sẵn, rõ ràng đây không phải ngày đầu tiên cô dọn vào đó.
“Chu Tuệ,” Mạnh Hoán Bạch sải bước chặn trước mặt cô, trầm giọng hỏi: “Em muốn ly thân với anh à?”
Cả người người phụ nữ cứng đờ, động tác quay đầu cũng vô cùng máy móc, nhưng cô kiên định đáp: “Vâng.”
Mạnh Hoán Bạch nghiến răng: “Anh không đồng ý.”
“Ly hôn anh không đồng ý, ngủ riêng anh cũng không đồng ý.” Chu Tuệ cười khổ: “Vậy anh có thể đồng ý chuyện gì?”
Dù từ trước đến nay cô chưa từng mong cầu sự bình đẳng với anh, nhưng một khi mọi chuyện đã nói ra hết, đôi khi cô cũng nảy sinh tâm lý phá bỏ tất cả mà bộc phát. Mặc dù lời nói này nghe rất bình thường, không hề sắc nhọn, nhưng việc phản kháng lại lời anh đối với cô đã được xem là một sự bùng nổ rồi.