Lần này, dường như Mạnh Hoán Bạch đã thực sự phát điên. Anh để lộ toàn bộ những góc tối trong nhân cách của mình, chính thức nhốt Chu Tuệ vào trong lồng kính. Không còn là việc tịch thu giấy tờ như trước, lần này anh khóa trái cửa từ bên ngoài, tuyệt đối không cho phép cô bước ra khỏi nhà nửa bước.
Chu Tuệ hiểu rõ lý do tại sao. Đêm hôm đó, đến tận phút cuối cùng, Mạnh Hoán Bạch đã giữ trọn vẹn mọi thứ bên trong cô. Anh muốn có một đứa con, muốn cô mang thai, đó không phải là lời nói đùa nhất thời.
Việc anh giam lỏng cô cũng là để ngăn cô mua thuốc tránh thai. Dù có đặt được dịch vụ giao hàng, nhưng shipper cũng không thể vào được cổng sân, làm sao đưa thuốc đến tay cô được? Mạnh Hoán Bạch rất tuyệt tình, để triệt tiêu mọi khả năng trốn thoát của cô, ngay từ sáng sớm anh đã cho người đến phong tỏa toàn bộ các cửa sổ ở tầng một và tầng hai.
Chu Tuệ đờ đẫn nằm trên giường, làn da lộ ra dưới chiếc váy ngủ vẫn còn vương những dấu vết bị chà đạp thô bạo. Cô vô thức cắn chặt khớp ngón tay, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi. Cô ra vào phòng tắm như một kẻ bệnh hoạn, gột rửa cơ thể hết lần này đến lần khác để loại bỏ những thứ không thuộc về mình, nhưng sâu thẳm trong lòng cô biết rõ việc này chẳng có mấy tác dụng.
Cô không thể mang thai, tuyệt đối không thể. Phải thừa nhận rằng Mạnh Hoán Bạch nắm bắt tâm lý con người quá chuẩn xác. Đối với cô, nếu mang thai vào lúc này, cuộc hôn nhân này sẽ vĩnh viễn không thể kết thúc. Chu Tuệ không bao giờ nhẫn tâm bỏ đi cốt nhục của mình, vì vậy cô phải tìm mọi cách để ngăn chặn điều đó xảy ra.
Trong cơn tuyệt vọng, cô đành nén nỗi nhục nhã để gọi điện cầu cứu Tần Anh. Cổng sân có mật mã, chỉ cần có người vào được, họ có thể đưa thuốc cho cô qua ô cửa sổ nhỏ ở ban công sau bếp. Có lẽ vì ô cửa đó quá nhỏ lại có song sắt, người không thể chui qua nên Mạnh Hoán Bạch đã vô tình bỏ sót. Đây là con đường duy nhất để cô tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Dù Tần Anh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghĩa hiệp giúp đỡ. Cô ấy nhập mật mã, vòng ra sau bếp và vất vả lắm mới đưa được viên thuốc tránh thai qua khe cửa. Khi nghe Chu Tuệ kể sơ qua tình hình, Tần Anh tức đến nổ phổi:
“Mạnh Hoán Bạch điên rồi! Anh ta dựa vào cái gì mà dám nhốt cậu? Đây là hành vi giam giữ người trái phép, anh ta có biết không hả?!”
Chu Tuệ nuốt vội viên thuốc với ngụm nước lạnh, lúc này mới tạm nhẹ lòng. Sau một đêm bị hành hạ và một ngày sống trong lo âu, đôi mắt cô thâm quầng trên gương mặt trắng bệch trông thật xót xa.
“Tớ đi tính sổ với anh ta!” Tần Anh nghiến răng nói.