Tạ Thanh Từ nhận được điện thoại của bà cụ Trang khi vừa bước lên chiếc xe buýt hướng về khu trung tâm thành phố.

Trận mưa rào bất chợt đổ xuống, đúng như Kha Mông và Đoạn Tư Dư dự đoán, việc bắt taxi trở nên khó khăn vô cùng.

Cô đã đặt xe trên ứng dụng từ lúc rời khỏi nhà triển lãm, cho đến khi xuống xe buýt nội bộ trường học, màn hình vẫn hiển thị trạng thái đang chờ tài xế.

Đúng lúc đó, một chiếc xe buýt chạy tuyến cố định chờ tới trạm dừng cổng trường. Cô liếc nhìn bản đồ lộ trình, thấy xe đi cùng hướng với nơi mình cần đến, chỉ cần chuyển tuyến một lần là được.

Ngoài trạm chờ, mưa vẫn xối xả không ngừng, bọt nước bắn lên làm ướt một góc váy. Cô nhanh chóng thu ô, rảo bước lên xe.

Quẹt thẻ xong, cô chọn một chỗ ngồi trống cạnh cửa sổ. Tà váy ướt dính vào bắp chân, hơi lạnh từ điều hòa trong xe phả ra khiến cô cảm thấy lạnh buốt.

Cô rút khăn giấy định lau những vệt nước trên chân thì điện thoại trong túi xách bỗng rung lên.

Ban đầu cô tưởng Kha Mông và Đoạn Tư Dư cần nhờ mua gì đó mà lúc đi quên dặn cô.

Gần đây để tiện cho việc đến nhà triển lãm, cả hai đều ở lại ký túc xá trường. Mùa hè oi bức, họ lười ra ngoài, còn nhà Tạ Thanh Từ lại gần trường hơn nên thỉnh thoảng cô về nhà, họ hay nhờ cô tiện đường mua giúp vài món đồ ăn vặt bên ngoài mang vào.

Chủ yếu là mấy món chè, nước ngọt bán ở các quán nhỏ trong ngõ, không có trên các ứng dụng giao hàng.