Tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng chết chóc.

Tạ Thanh Từ vẫn giữ nguyên tư thế che điện thoại, im lặng hồi lâu.

Cô vắt óc suy nghĩ xem nên dùng lý do gì để lấp liếm qua cái tình huống  “tử vong” này. Bộ não hoạt động hết công suất, cô định bảo rằng đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn, các bạn cô không phải đang thảo luận thật về việc anh có xem phim đen hay không.

Nhưng vừa mở miệng, cô lại nói hớ: “Anh có xem phim đen thật đấy.”

Lương Kinh Trạc: “……”

Tạ Thanh Từ: “……”

Cô vội vàng lấy tay che miệng: “Không phải… ý tôi là, anh không xem phim đen.”

“……”

“Không phải, ơ… anh có xem.” Đầu óc rối tung lên, cái miệng càng nói càng như đổ thêm dầu vào lửa.