Thời gian Lương Kinh Trạc đặt bàn ăn tối rất chuẩn, ăn xong vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ bắn pháo hoa ở cảng Victoria.
Rời khỏi nhà hàng, họ không đi xe mà đi bộ thẳng ra bến cảng.
Tối nay khu vực quanh Harbour City cấm đường, đi xe cũng chẳng nhanh hơn đi bộ là bao.
Tạ Thanh Từ không biết kế hoạch hôm nay, hỏi anh: “Chúng ta đi đâu thế anh?”
Gió đêm ở bến cảng thổi khá mạnh, lướt qua bờ vai trần của cô, làm rối những sợi tóc mai. Lương Kinh Trạc nhìn bờ vai gầy guộc đang hứng gió của cô, anh cởi cúc áo vest, khoác lên cho cô.
“Tối nay ở cảng Victoria có bắn pháo hoa.”
Bờ vai bỗng nhiên được bao bọc bởi hơi ấm mang theo nhiệt độ cơ thể anh, Tạ Thanh Từ khựng lại.
Lương Kinh Trạc chỉnh lại cổ áo cho cô: “Hay là em không muốn xem? Vậy chúng ta về ngay bây giờ.”
Về?
Về đâu? Khách sạn ư?