Không khí rơi vào sự im lặng dài đằng đẵng và kỳ quặc.
Hồi lâu sau, Lương Kinh Trạc mới lên tiếng: “Em có hiểu tôi nói gì không?”
Việc cô chủ động nhắc đến chuyện đó khiến anh cảm thấy có thể cô chưa hoàn toàn hiểu ý anh, hoặc là anh diễn đạt chưa đủ rõ ràng.
Tạ Thanh Từ đâu phải trẻ lên ba, cô đã trưởng thành rồi, đương nhiên hiểu anh nói gì.
“Tôi hiểu.”
Sau câu trả lời của cô, không khí lại chìm vào tĩnh lặng lần nữa.
Không bật đèn, cũng chẳng ai nói gì, khiến hoàn cảnh càng thêm quỷ dị.
Tạ Thanh Từ bỗng cảm thấy mặt đỏ tai hồng, chẳng lẽ cô thực sự hiểu sai ý anh?
Anh nói không phải chuyện đó sao?
“À ừm… Anh cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”