Trở lại khu Phúc Thuận Hồ, ngay khi bước chân vào cổng, Tạ Thanh Từ dừng lại một chút.

Lương Kinh Trạc đi bên cạnh, tay xách túi đồ từ cửa hàng tiện lợi, vẻ mặt bình thản, nghiêng đầu nhìn cô.

Cô hơi quay đầu lại, liếc nhìn anh một cái: “Em… đi cất sữa vào tủ lạnh.” Nói xong, cô giật lấy túi đồ trên tay anh, quay người định đi.

Lương Kinh Trạc còn chưa kịp phản ứng thì người vừa đi được vài bước đã quay vòng lại, cúi đầu dúi mạnh hai hộp “đồ dùng đặc biệt” trong túi vào tay anh cái “bốp”, dưới ánh đèn lờ mờ, gò má cô ửng hồng, rồi lại quay ngoắt đi thẳng.

Anh cúi đầu nhìn thứ đồ trong tay, anh mím môi khựng lại một lúc lâu mới bước về phía nhà chính.

Tạ Thanh Từ vào bếp, mở tủ lạnh, cất sữa vào ngăn mát. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ tủ lạnh hắt lên mặt cô, cùng hơi lạnh tỏa ra giúp hạ nhiệt cho khuôn mặt đang nóng bừng.

Kiểm tra lại thực phẩm còn thừa trong tủ, hôm nay cô chỉ mua một ít, chiều nay nấu mì cho Lương Kinh Trạc xong thì lượng thực phẩm dự trữ đã giảm đi đáng kể.

Đáng lẽ lúc nãy trên đường về nên ghé siêu thị một chuyến, ngay gần khu Phúc Thuận Hồ có một cái.

Cúi đầu lấy điện thoại xem giờ, đã qua giờ mở cửa của siêu thị, đành để mai đi vậy.

Lúi húi trong bếp thêm một lúc, Tạ Thanh Từ mới tắt đèn đi ra ngoài.