“……”

Tạ Thanh Từ nhớ lại lần trước ở Cảng Đảo, Kha Mông và Đoạn Tư Dư nhắn tin bảo Hà Dật tặng hoa cho cô, bị anh nhìn thấy. Lúc đó cô đã nói sẽ đăng ảnh chụp chung của hai người để công khai chuyện kết hôn.

Sau đó, ừm… vì một sự cố mà chưa thực hiện được.

Cô xoay người cầm lấy điện thoại: “Được rồi, em đăng ngay đây.”

Cô thành thục mở WeChat, bấm vào vòng bạn bè, tìm lại tấm ảnh chụp chung trên xe lần trước trong album, chọn ảnh.

Người bên cạnh dường như vẫn chưa hài lòng lắm: “Không chụp tấm mới sao?”

Động tác của Tạ Thanh Từ khựng lại, quay đầu nhìn anh, ánh mắt quét một lượt từ trên xuống dưới trang phục của cả hai: “Thế này không hợp lắm đâu…”

Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên cổ áo váy ngủ rộng rãi của cô một giây, đồng ý với quan điểm này, không nói gì nữa.

Thấy anh không có ý kiến gì khác, Tạ Thanh Từ thu hồi tầm mắt, nhìn bức ảnh đã chọn đang chờ đăng tải. Đến lúc viết caption, cô do dự một chút.

WeChat của cô ngoài người thân trong nhà, còn có một số bạn học, bạn bè thân thiết từ thời đi học đến nay.