Mười phút sau khi buổi tiệc bắt đầu, bốn đơn vị truyền thông bị “mời” ra khỏi hội trường.
Vu tổng cùng dàn lãnh đạo dẫn đầu đến xin lỗi rối rít, hứa hẹn sau này sẽ chấn chỉnh nội bộ, trước khi mời ai cũng sẽ điều tra kỹ lưỡng.
Chuyện này cũng chẳng phải điều tra là tránh được, vẻ mặt Lương Kinh Trạc lạnh nhạt, anh buông một câu: “Không sao.”
Đám lãnh đạo toát mồ hôi hột, vội vàng nói đã chuẩn bị phòng riêng trên tầng để hai vị nghỉ ngơi, tránh bị làm phiền, đợi đến khi hoạt động chính bắt đầu sẽ cho người mời xuống.
Thái độ xin lỗi vô cùng thành khẩn.
Lương Kinh Trạc không nói gì, anh quay sang nhìn Tạ Thanh Từ.
Dưới ánh mắt lo lắng của mấy vị lãnh đạo, Tạ Thanh Từ mỉm cười gật đầu: “Được ạ, vừa hay tôi cũng chưa đi dạo hết.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, sai người mang thẻ phòng tới, dặn dò nhân viên phục vụ chu đáo, xin lỗi thêm lần nữa rồi mới rời đi.
Lương Kinh Trạc là nhân vật khó mời, hôm nay chịu đến chắc chắn là nể mặt phu nhân mới cưới, đắc tội với ai chứ đắc tội với hai vợ chồng này thì chỉ có nước “ăn cám”.
Đợi mọi người đi hết, Lương Kinh Trạc quay lại hỏi: “Em muốn đi nghỉ ngơi không?”