Sau tiết Lập Đông, nhiệt độ ở Kinh Triệu giảm mạnh. Tuần thứ hai sau khi Tạ Thanh Từ trở về, dự báo thời tiết đã xuất hiện dấu hiệu tuyết rơi sắp tới.
Trong nhóm chat của trường, mấy bạn sinh viên miền Nam là kích động nhất, bảo đã đặt mua sẵn dụng cụ đắp người tuyết, vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ tuyết đầu mùa về.
Kha Mông tỏ vẻ không thể hiểu nổi sự kích động này của họ. Vừa lạnh vừa gió to, bão tuyết mịt mù, mấy người còn phải dậy sớm đi học như họ trông thảm hại hơn nhiều.
“Phiên bản thực tế của ‘Tống Đông Dương Mã Sinh tự’ chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.” Kha Mông vừa nói vừa quấn chăn bông co ro bên lò sưởi, lẩm nhẩm học thuộc lịch sử mỹ thuật.
Sắp đến cuối kỳ, một số môn học đã bắt đầu rục rịch thi cử.
Đoạn Tư Dư thò đầu ra khỏi chăn, phản bác: “Không giống đâu, người ta ít ra còn có ‘thùng canh tưới ốc’ tớ đây là mệnh khổ thuần túy.”
Kha Mông ngửa mặt lên trời than khóc, kéo khẩu trang xuống, rút tờ khăn giấy hỉ mũi: “Thế thì càng thảm hơn.”
Nói rồi, cô nàng ném cục giấy vo tròn vào thùng rác hình đám mây trắng đã đầy quá nửa bên cạnh.
Mấy hôm trước trời trở lạnh, Kha Mông rất không biết lượng sức mình mà diện váy ngắn, kết quả là dính ngay trận cảm cúm đầu tiên sau tiết Lập Đông.
“Người ta có combo bốn món mùa đông, tớ thì có combo cảm cúm mùa đông.”