Khuôn viên Kinh Đại mang đậm không khí văn nghệ, hàng liễu rủ xanh mát, hồ sen uốn lượn, tiếng ve mùa hạ râm ran từng trận tạo nên vẻ đẹp tĩnh lặng riêng biệt, rất thích hợp để tản bộ hẹn hò.
Hơn nữa vào ngày đặc biệt như hôm nay, trong trường càng có nhiều cặp đôi sánh vai đi dạo.
Tạ Thanh Từ vừa bước ra khỏi nhà triển lãm, điện thoại lại rung lên. Ban đầu cô tưởng Lương Kinh Trạc nhắn tin, cho đến khi cảm giác rung trong túi xách vẫn kéo dài liên tục, cô mới nhận ra là cuộc gọi đến.
Thời tiết tháng Tám ở Kinh Triệu rất thất thường, để phòng ngừa cơn mưa rào bất chợt như hôm nọ lại ập đến, cô đã mang theo ô.
Dừng bước bên con đường rợp bóng cây, cô chuyển ô sang tay kia, cúi đầu lấy điện thoại ra khỏi túi xách.
Khi màn hình điện thoại hiện lên ba chữ “Lương Kinh Trạc”, cô khựng lại một nhịp, rồi mới bắt máy.
“Tạ Thanh Từ.” Cô còn chưa kịp mở miệng, giọng nam trầm ổn, trong trẻo đã vang lên từ ống nghe, “Tôi là Lương Kinh Trạc.”
Khác với những dòng tin nhắn qua màn hình, cuộc gọi thoại khiến cô nghe rõ giọng nói của anh, cảm giác hồi hộp khó tả bỗng nhiên dâng lên.
Cô đáp: “Tôi biết ạ.”
Số điện thoại của anh đã được bà cụ Trang đưa cho cô từ trước, bà nói nếu cô có vấn đề gì cứ gọi trực tiếp, nhắn tin không ăn thua đâu, anh thường không đọc tin nhắn.