Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, Hoắc Dư Hành thẳng thắn vạch trần tâm tư của mình một cách trực diện đến vậy.

Trái tim Lê Đông đập thình thịch liên hồi. Một luồng hơi nóng đột ngột xông lên khóe mắt. Phải mất một lúc lâu, cô mới chậm rãi mở mắt ra, nuốt khan một cái để xoa dịu đi sự khô khốc trong cổ họng: “Hoắc Dư Hành, anh không định hỏi xem năm đó tại sao tôi lại bỏ đi sao?”

“Em…” Cổ tay Hoắc Dư Hành chợt run lên bần bật. Cạnh ngón tay anh vô tình miết mạnh vào phần da lưng trần của Lê Đông, khiến mặt bên ngón tay bị xước một đường rướm máu.

Những câu hỏi đè nén tận đáy lòng suốt mấy năm trời, những câu hỏi mà anh chưa từng dám một lần đối mặt, giờ phút này lại tựa như những giọt máu li ti đang từ từ rỉ ra từ vết thương hở kia.

Anh rũ mi mắt, động tác đông cứng lại thật lâu, thật lâu. Mãi cho đến khi giọt máu rỉ ra theo đường vân da nhỏ xuống lưng Lê Đông, anh mới sực tỉnh, vội vàng rút một tờ khăn giấy ra.

Giọt máu bị lau đi, vết xước lại trở nên sạch sẽ như cũ. Hoắc Dư Hành biết, nó sẽ từ từ lành lại, có thể sẽ để lại một vết sẹo mờ. Nhưng chỉ cần anh khép chặt các ngón tay lại, anh có thể dễ dàng che giấu nó đi, hệt như vết sẹo chằng chịt trong tim anh, chỉ có một mình anh biết, một mình anh hay.

“Sao vậy?” Lê Đông nghiêng người hỏi.

“Không có gì,” Hoắc Dư Hành vo tròn tờ giấy vứt đi, giọng nói trầm khàn, thấm đẫm sự xót xa đau đớn, “Khoảng thời gian đó là anh không tốt, đã bỏ qua cảm nhận của em.”

“Lê Lê à, bao nhiêu năm trôi qua rồi, anh vẫn không thể nào buông bỏ được em, anh vẫn chỉ yêu một mình em.”

Lê Đông đờ đẫn lắng nghe. Ký ức như cuốn cô trở lại cái mùa đông xám xịt, lạnh lẽo năm ấy.