Hoàng hôn ngày 1 tháng 7 năm 2008, Thịnh Thư Ý đeo chiếc ba lô trên vai đi ngang qua bảng tin của trường. Lúc này, cô không hề hay biết rằng chỉ vài giờ tới, chính vì tên sát nhân biến thái trên bảng tin kia mà cô sẽ gặp người đàn ông định mệnh của đời mình, tên là Tiết Trạch.


Vancouver vốn là “thành phố mưa” của Canada, tháng 7 lẽ ra là mùa khô, nhưng vừa bước vào đầu tháng, một trận bão lớn đã chực chờ ập đến.

Thịnh Thư Ý quên mang ô, nhìn những đám mây đen kịt đang kéo tới, cô vội vàng vẫy một chiếc taxi ngay cổng trường. Sau khi đọc địa chỉ bằng tiếng Anh, cô đặt ba lô lên đùi, ngồi ngay ngắn.

Cô gái nhỏ vừa tròn 18 tuổi, từ bé đã được gia đình cưng chiều như ngọc quý, đôi mắt trong veo ấy vẫn còn đầy nét ngây thơ và non nớt. Nếu biết gã tài xế có vẻ ngoài lịch sự, thành thật kia chính là tên sát nhân liên hoàn biến thái đang bị truy nã, chắc chắn cô sẽ không bao giờ bước lên xe.

Mưa tầm tã trút xuống, tiếng sấm nổ vang trời, những tia chớp xé toạc màn đêm. Từ nhỏ Thịnh Thư Ý đã rất sợ sấm sét, cô ôm chặt lấy ba lô, chỉ mong sao nhanh chóng về đến căn hộ của mình.

Tài xế có gương mặt lai, nhận ra sự căng thẳng của cô liền dùng thứ tiếng Trung bập bẹ hỏi: “Người Trung Quốc?”

Cô gật đầu.

Anh ta bắt đầu bắt chuyện, tiếng Anh xen lẫn tiếng Trung ngọng nghịu, kể về thế vận hội Olympic sắp diễn ra tại Bắc Kinh vào tháng sau. Ở nơi đất khách quê người, nhắc đến quê hương khiến Thư Ý vơi bớt nỗi sợ sấm sét, cô dần thả lỏng cảnh giác.

Không nhớ rõ sau đó đã nói thêm những gì, Thư Ý thậm chí không biết anh ta đã dùng thủ đoạn nào để khiến mình bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, tay chân cô đã bị trói chặt, miệng dán băng keo, xộc vào mũi là mùi máu nồng nặc.

Đêm đen dài dặc, tiếng mưa bão không dứt, cô gái chưa từng trải qua chuyện này bắt đầu hoảng loạn nức nở. Bản năng sinh tồn thôi thúc cô đứng dậy, tựa vào tường từ từ lết về phía cửa sổ.