Nửa đêm trời lại sấm sét. Thịnh Thư Ý bị tiếng sấm làm cho giật mình tỉnh giấc, cô phát hiện chỗ nằm bên cạnh không có Tiết Trạch, cô cuống cuồng ôm gối xuống lầu tìm anh.
Tầng một không có, cô lại chạy lên tầng hai, vẫn không thấy đâu, cô bắt đầu gào lên: “Tiết Trạch!”
Tiết Trạch đang ở trên sân thượng tầng ba. Anh thường lên đây ngồi vào lúc đêm muộn để ngắm trăng sao, thổi gió đêm hay nghe tiếng mưa rơi, bởi anh rất tận hưởng sự tĩnh mịch của bóng tối. Tiếng sấm quá lớn đã át đi tiếng gọi của Thịnh Thư Ý nên anh không nghe thấy.
Thịnh Thư Ý chưa từng lên tầng ba, lúc này cô đã bật khóc vì tưởng rằng Tiết Trạch lại chạy đến khu rừng đó một mình.
Cảnh tượng Tiết Trạch nhìn thấy khi đi xuống là cô gái chân trần ôm khư khư chiếc gối, khóc không thành tiếng, tay cầm điện thoại đang định gọi báo cảnh sát. Ngẩng đầu nhìn thấy anh, cô lập tức vứt cả điện thoại lẫn gối, vừa khóc vừa chạy nhào lên phía anh.
Thịnh Thư Ý ôm chặt lấy thắt lưng anh, vùi đầu vào lồng ngực anh mà nức nở: “Tôi cứ tưởng anh bỏ tôi rồi, Tiết Trạch.”
Lại một tiếng sấm nổ vang, cô sợ đến mức run bắn người, càng dán chặt thân thể vào người đàn ông trước mặt hơn.
“Buông tay ra trước đã.” Yết hầu Tiết Trạch khẽ chuyển động, cảm thấy hơi căng cứng, bởi vì cô vô tình cọ vào “chỗ đó” của anh, gây ra phản ứng sinh lý.
Thịnh Thư Ý ở trong lòng anh lắc đầu. Thân hình nhỏ nhắn gầy gò của cô tạo nên sự tương phản rõ rệt với vóc dáng cao lớn vững chãi của anh. Chiều cao 1m62 chỉ vừa đến ngực anh, nước mắt cô thấm nhòe vào áo ngủ, làm vạt cổ áo anh mở rộng, đôi môi cô vô tình quẹt qua khuôn ngực trần của anh.
Cánh môi mềm mại, hơi thở nóng hổi hòa cùng mùi hương ngọt dịu tựa như que kem vani mùa hè khiến Tiết Trạch nảy sinh tà niệm muốn nếm thử một ngụm. Ý nghĩ ấy càng lúc càng mãnh liệt, anh phải cố gắng đè nén lại: “Tiểu Thư Ý, đừng châm lửa.”