Bầu không khí tĩnh lặng mất một lúc lâu.
Hành Tông Ninh cứ ngỡ cô sẽ trả lời là “không biết”, hoặc “xem tình hình”, giống như những lần trước đó.
Nhưng anh không lường trước được lại nhận về một đáp án ngoài dự kiến như vậy. Anh ngẩn người trong chốc lát. Sân nhỏ đón gió, một làn hương hoa cam đắng từ phía cô thoảng tới. Anh bất giác nín thở, nhìn vào mái tóc cô đang phản chiếu ánh trăng, đuôi tóc khẽ lay động trong gió.
Cô ngước mắt nhìn anh giữa làn hương quen thuộc. Sau hai giây đứng hình, khóe môi anh chậm rãi cong lên.
Vưu Tri Ý cảm thấy không có gì là không thể thừa nhận. Cô chưa từng yêu đương, không biết cụ thể cảm giác đó là gì, nhưng cô biết mình chưa bao giờ để tâm đến việc một người khác phái thân mật với cô gái khác như thế. Chính khoảnh khắc bị máy sấy làm bỏng ấy, cô đã tìm thấy lối thoát cho thứ cảm xúc kỳ lạ bấy lâu.
Cô để tâm đến mối quan hệ của anh với những cô gái khác.
Tâm trạng bỗng chốc trở nên sáng sủa khiến cô thấy như trút được gánh nặng. Cô ưỡn thẳng lưng, ngồi đoan trang hơn rồi hỏi một câu mà cô cho là quan trọng nhất: “Anh có gấp chuyện kết hôn không?”
Hành Tông Ninh hơi ngẩn ra trước câu hỏi: “Cái gì cơ?” Chủ đề chuyển hướng quá nhanh, anh không theo kịp.
Vưu Tri Ý nhìn anh, thần sắc thản nhiên: “Sở Trì nói năm nay anh 28 tuổi. Nếu anh gấp chuyện kết hôn thì em cũng có thể hiểu được, nhưng em vừa mới tốt nghiệp, chưa có dự định đó. Nếu anh gấp…” Nói đến đây, cô khựng lại một chút, quan sát thần sắc của anh rồi mới nhỏ giọng tiếp tục: “… thì em thấy chúng ta có lẽ… vẫn không hợp nhau.”
Trên đường từ phòng khách qua đây, cô đã suy nghĩ kỹ về mối quan hệ này. Hai năm nữa anh 30, cô mới vừa 24, vẫn còn một khoảng cách so với độ tuổi kết hôn dự kiến của cô, nhưng đối với anh có vẻ không được thân thiện cho lắm. Vì vậy trước khi đưa ra quyết định xa hơn, cô thấy vấn đề này cần phải trao đổi trước.