Vưu Tri Ý hơi ngẩn ra. Có lẽ nhận thấy ánh mắt cô đang dừng lại trên người mình, Hành Tông Ninh khẽ gật đầu chào.

Hôm nay anh chỉ mặc sơ mi, quần tây đơn giản cùng chiếc áo khoác dáng dài màu xám nhạt. So với vẻ nghiêm cẩn, đậm chất thương nhân trong lần đầu gặp gỡ, dáng vẻ này trông phóng khoáng hơn nhiều, lại mang thêm vài phần khí chất của người làm nghệ thuật.

Thợ trang điểm và nhiếp ảnh gia đang trao đổi về phong cách cho bộ trang phục tiếp theo. Cuối cùng, họ quyết định ăn trưa xong rồi mới chụp tiếp, vì thời tiết thực sự quá lạnh.

Cả nhóm thu dọn đồ đạc chuẩn bị rút quân. Thợ trang điểm gọi cô một tiếng: “Tri Ý, đi thôi!”

Cô khẽ gật đầu chào về phía cửa sổ rồi quay người đáp: “Đến đây ạ.”

Chứng kiến cảnh này, Sở Trì thốt lên mấy tiếng “Ây ây ây!” liên tục: “Tôi không nhìn lầm chứ? Có phải cô em kia vừa đáp lại tôi không?”

Văn Ngật Châu và Tống Thanh Duệ còn chưa kịp tặng cho anh ta một cái lườm cháy mặt thì người ngồi ở vị trí trung tâm đã đứng dậy, nhận lấy chìa khóa xe từ tay phục vụ rồi nói một câu: “Tôi đi trước đây.”

Tống Thanh Duệ nhìn Hành Tông Ninh bước ra cửa, liền ngồi trên ghế xoay người gọi với theo: “Này! Đi luôn đấy à, Tông Ninh! Tối nay tôi đãi tiệc ở Hòa Minh Đường, cậu phải đến đấy nhé!”

Lời chưa dứt, bóng người đã khuất sau phòng trà.


Sau khi bàn bạc, cả nhóm quyết định ăn trưa tại một tiệm lẩu giấm bỗng khá có tiếng gần đó.