“Theo một cuộc điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), tính đến cuối năm 2019, toàn cầu có khoảng 350 triệu người đang phải vật lộn với chứng trầm cảm [1]. Còn ở Trung Quốc, theo thống kê, con số này là hơn 95 triệu người [2].”
Người trên bục giảng nói xong liền ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn quanh hơn ba mươi sinh viên trong phòng học.
Cả giảng đường im phăng phắc.
Ba giây sau, người trên bục giảng cúi xuống, mở slide tiếp theo trên máy tính, đồng thời tự giới thiệu: “Tôi là Tống Cẩn, học kỳ này tôi sẽ phụ trách môn học này của các em. Nội dung chủ yếu của khóa học là về cơ chế phát bệnh và phương pháp điều trị của bệnh trầm cảm cũng như các bệnh lý tâm thần liên quan.”
Cô quay đầu nhìn màn hình máy chiếu, xác nhận mọi thứ hiển thị bình thường rồi nói tiếp: “Về số bệnh nhân này, các em có suy nghĩ gì không? Cứ tự nhiên phát biểu.”
Trong phòng học, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
“Con số này nghe có chút đáng sợ, nhiều hơn rất nhiều so với những gì em tưởng tượng.”
“Số liệu này có chính xác không ạ?”
“Thống kê dịch tễ học của các bệnh tâm thần chắc chắn sẽ có rất nhiều yếu tố gây nhiễu phải không ạ?”
“…”