Vì chuyến đi cổ trấn đột xuất, Tống Cẩn đành phải hoãn lại buổi tụ tập đã hẹn với Hàn Thời Vũ. Cô cứ ngỡ Hàn Thời Vũ sẽ gào thét trong điện thoại, nhưng kết quả là đầu dây bên kia lại vô cùng bình tĩnh.

“Vậy à, nếu cậu không ở đây, vậy thì tớ chuyên tâm đi với bạn trai vậy.” Giọng Hàn Thời Vũ ở đầu dây bên kia đầy vui vẻ, không hề có chút khó chịu nào vì bị cho leo cây.

Quả nhiên phụ nữ đang yêu, chỉ số IQ lao dốc không phanh.

Tống Cẩn ở cổ trấn đi đi dừng dừng, ăn ăn chơi chơi, rất thoải mái. Tiếc nuối duy nhất là không mang máy ảnh theo, chỉ có thể dùng điện thoại tạm bợ chụp vài tấm ảnh.

Cổ trấn có một thửa ruộng bậc thang lớn, trên đó trồng đủ các loại hoa cỏ đủ màu sắc. Lúc này, có một số loài hoa đang nở rộ, hoa dạ lan hương màu tím, hoa mẫu đơn trắng hồng, hoa nghênh xuân vàng tươi, hoa đào hồng phấn dịu dàng, rực rỡ khoe sắc, sinh cơ bừng bừng, tùy ý khoe dáng.

Khung cảnh vô cùng thích hợp để chụp ảnh. Cô cầm điện thoại, ngồi xổm trên đất, loay hoay nửa ngày, tìm được một góc độ không tồi, chụp vài tấm ảnh.

Tấm ảnh ưng ý nhất là một bức tường hoa rực rỡ thẳng tắp nối liền với bầu trời trong xanh như ngọc. Bức tường hoa tạo ra cảm giác kéo dài, như thể hòa vào bầu trời xanh lam, sự mềm mại của bầu trời và vẻ lộng lẫy trên mặt đất giao hòa, có chút cảm giác “thiên đường” và “nhân gian”.

Cô rất hài lòng, có chút muốn chia sẻ với ai đó.

Chia sẻ với ai đây?

Hàn Thời Vũ là người đầu tiên bị loại. Người phụ nữ này lúc này đối với hoa hoa cỏ chắc chẳng có chút hứng thú nào.