Hai người cùng ngồi xuống sofa, nhất thời không ai lên tiếng.
Trang Thần chống tay lên trán, còn Tống Cẩn thì đặt hai tay lên đầu gối, ngồi ngoan ngoãn.
Không khí trong phòng thoang thoảng hương cà phê tinh khiết và vị ngọt ngào của bánh kem. Lò sưởi đã ngưng hoạt động nên trong phòng có chút se lạnh. Vài tia nắng chiếu qua khung cửa sổ hướng Nam, mang theo những hạt bụi li ti nhảy múa.
Căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Khoảng năm phút sau, Tống Cẩn quay đầu sang phải. Trang Thần cũng buông tay xuống, đón lấy ánh mắt của người bên cạnh.
“Vừa rồi anh… tại sao lại nói như vậy?” Tống Cẩn ngẫm lại hành động của mình, cô chắc chắn rằng câu nói của Trang Thần với Lâm Duẫn Mạn chính là nguyên nhân.
Anh nói cô đến văn phòng là vì muốn hợp tác, là do anh bảo cô đến?
Rõ ràng không phải như vậy.
Anh đang chột dạ điều gì?
Nhưng nhìn đống đồ trên bàn trà, nếu không giải thích một chút thì đúng là dễ gây hiểu lầm thật.