Sáu giờ chiều, hai người cùng nhau bước ra khỏi thang máy của tòa nhà thực nghiệm.
Trước bậc thềm, Trang Thần dừng bước, “Cô ở đợi ở đây một lát, tôi đi lấy xe.”
Giờ này là cao điểm tan tầm, sinh viên và đồng nghiệp qua lại rất đông, lên xe của Trang Thần ở đây quả thực không tiện cho lắm.
Vì vậy, Tống Cẩn nói, “Hay là tôi ra ngoài cổng trường đợi anh nhé. Dù sao cũng không xa, có khi tôi ra đến nơi rồi mà anh vẫn còn chưa tới đâu.”
Trang Thần sực hiểu ra, anh gật đầu. Vừa rồi anh chỉ thấy Tống Cẩn mang giày cao gót nên muốn cô đi lại ít hơn, mà quên mất phải để ý đến những chuyện khác.
Ra đến cổng trường, Tống Cẩn ngồi vào ghế phụ. Đợi cô thắt dây an toàn xong, Trang Thần mới khởi động xe rời đi.
Giờ tan tầm, dòng xe kẹt cứng như nêm, tiếng còi xe inh ỏi vang lên không ngớt, đủ để thấy sự sốt ruột của bao người. Con người hiện đại rất dễ bị cảm xúc chi phối, nhiều lúc ai cũng như một quả tên lửa chực chờ, chỉ cần gặp một mồi lửa nhỏ là có thể bùng cháy.
Tiết trời mùa xuân ấm áp, dễ chịu. Ban đầu Trang Thần hé mở cửa sổ xe, nhưng thấy kẹt xe nghiêm trọng quá, anh bèn đóng hết cửa sổ lại, bật điều hòa thông gió.
Nhờ vậy mà âm thanh ồn ào bên ngoài giảm đi đáng kể.
Không gian trong xe bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, bầu không khí tĩnh lặng giữa hai người dường như được khuếch đại, nhưng lại không hề ngột ngạt. Cả hai đều không vội vàng phá vỡ sự im lặng này, ngược lại còn cảm thấy khá tự tại.