Tống Cẩn đã mua vé máy bay về nhà vào tối ngày 30 tháng 4.
Lần này đến lượt Trang Thần đưa cô ra sân bay.
“Về đến nhà chắc sẽ khuya lắm, lúc đó có người đón em không?” Trang Thần vừa lái xe vừa hỏi.
“Có ạ, em đã báo giờ bay cho nhà em rồi.” Tống Cẩn đáp.
“Nếu ở nhà thấy chán thì em có thể về sớm một chút. Không cần lo không mua được vé máy bay, anh có quen người bên hãng hàng không.” Trang Thần nói một cách bâng quơ, như thể anh chỉ đang tốt bụng đưa ra một lời đề nghị.
Tống Cẩn nghiêng đầu, có chút buồn cười nhìn người đang lái xe, “Sẽ không chán đâu. So với nơi này, quê em mới là sân nhà của em.”
“Ừm, nhưng em vẫn nên dành chút thời gian để nhớ anh.”
“Ha ha ha ha…” Tống Cẩn hoàn toàn không nhịn được, phá lên cười.
Câu nói vừa rồi của Trang Thần khiến Tống Cẩn nghe ra sự chua xót và tủi thân của một “đứa trẻ bị bỏ rơi”.
“Thầy Trang, nghỉ lễ thì anh phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng tăng ca. Dạo này anh mệt mỏi lắm rồi, cứ kéo dài sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.” Tống Cẩn nén cười, thu lại vẻ mặt, nhẹ giọng nói.