Đầu tháng Sáu, vào một buổi sáng thứ bảy, Tống Cẩn thức dậy, dọn dẹp vệ sinh trong nhà xong xuôi thì nhận được điện thoại của Trang Thần.
“Đang bận à em?”
“Vừa mới xong việc, sao vậy anh?”
“Không có gì, chỉ là muốn hỏi bữa trưa em định ăn gì?”
“Đặt đồ ăn ngoài ạ.” Tống Cẩn trả lời dứt khoát.
“Hôm nay nấu cơm cho em, đến nhà em hay qua nhà anh?” Trang Thần hỏi.
Gần đây công việc rất bận, cuối tuần Trang Thần thường xuyên tăng ca, vẫn chưa có thời gian thực hiện lời hứa nấu cơm cho Tống Cẩn.
“Ặc…, qua nhà anh đi.” Tống Cẩn ngượng ngùng nói, trong nhà cô ngay cả một con dao phay cũng không có.
“Được. Có muốn đi mua thức ăn trước không, em đi cùng nhé?”
“Vâng ạ, anh đợi em một chút.”