Một ngày trước chuyến công tác, Trang Thần đưa Tống Cẩn đi dạo phố. Mấy ngày liền họ chỉ quanh quẩn trong nhà, nhân dịp này hai người ra ngoài hít thở không khí trong lành. Tống Cẩn đã lâu không đi mua sắm, lần này đúng là mua sắm thỏa thích một phen.
Cả mùa hè này, cô vẫn chưa sắm sửa cho mình bộ quần áo mới nào. Vì vậy, khi thấy những mẫu mới nhất, cô đã không ngần ngại mua rất nhiều váy.
“Chúng ta sẽ đi công tác qua các thành phố trong khoảng một tháng rưỡi tới phải không anh?” Tống Cẩn vừa lựa váy vừa hỏi.
“Cũng gần như vậy, giữa chừng có thể về nghỉ ngơi vài ngày. Mấy ngày đó chúng ta cũng có thể đi nơi khác du lịch.” Trang Thần xách theo vài túi đồ.
“Trong lúc nghỉ ngơi mấy ngày này, hay là anh về nhà em một chuyến nhé?” Tống Cẩn suy nghĩ rồi đề nghị.
“Được.” Trang Thần vui vẻ ra mặt. Anh đã mong chờ được gặp ba của Tống Cẩn từ lâu rồi, anh muốn xem người ba như thế nào mới có thể nuôi dạy được một cô con gái tuyệt vời như vậy. Hơn nữa, có một số chuyện cần phải giải quyết sớm.
“Thầy Trang, ra mắt ba mẹ em, anh không cần áp lực đâu. Ba em dễ tính lắm, ông ấy sẽ không làm khó anh đâu.” Tống Cẩn cầm một chiếc váy ướm lên người, cười nói.
“Anh không có áp lực. Kể cả ông ấy có làm khó anh thì cũng là điều nên làm. Nếu anh có một cô con gái như em, anh nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đối tượng của con bé.” Trang Thần nói với vẻ mặt đương nhiên.
Tống Cẩn quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh một lúc, nhưng không nói gì, đó là chuyện của nhiều năm sau.
Hai tay Trang Thần xách đầy những túi đồ, phần lớn là quần áo, túi xách, giày dép của Tống Cẩn. Đương nhiên, Tống Cẩn cũng không quên mua quần áo cho anh.