Nhịp thở giống như bị một bàn tay vô hình dẫn dắt, mỗi lúc một sâu và dồn dập. Trong lồng ngực Hoắc Hân Đồng dường như có một đàn chim cùng lúc vỗ cánh, kéo lê thân xác cô không ngừng rơi xuống, để rồi cuối cùng nổ vang trời nơi đỉnh đầu.

Khoảnh khắc ý thức bị va chạm đến vỡ vụn, sống lưng cô khẽ cong lên, nơi cổ họng tràn ra vài tiếng nấc nghẹn vỡ vụn, rồi đột ngột mở bừng mắt. Tầm nhìn từ mờ mịt dần trở nên rõ nét, cô hít thở từng ngụm lớn, hàng mi run rẩy dữ dội.

Hồi lâu sau, cô mới nhận ra mình đang nắm chặt lấy cổ tay Mạnh Duật Niên, tay anh vẫn dừng lại bên cạnh má cô, đầu ngón tay chạm vào vệt nước còn vương nơi đuôi mắt.

Hoắc Hân Đồng như bị bỏng, tức khắc buông tay.

Nơi cổ chân tay anh để lại vài vết hằn đỏ nhạt, nổi bật trên làn da trắng lạnh. Cô chằm chằm nhìn vết tích ấy hai giây rồi ngoảnh mặt đi, nhìn ra cửa sổ.

Mạnh Duật Niên hạ tay xuống, đôi mắt đen thanh lãnh lướt qua gương mặt nhỏ nhắn còn vương nét ửng hồng: “Ác mộng à?”

Cô hít sâu một hơi, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Những tầng mây ngoài cửa sổ đã mỏng đi, có thể thấy những ngôi nhà dưới mặt đất rải rác như quân cờ, đường cao tốc kéo dài thành những đường thẳng tắp, những chiếc ô tô nhỏ như móng tay chậm rãi di chuyển.

Hoắc Hân Đồng nhìn chằm chằm ra xa, nhất quyết không nhìn anh.

Lát sau, cô cảm thấy mu bàn tay bị chạm nhẹ. Cô rũ mi mắt, Mạnh Duật Niên kéo lại tấm chăn nhung vừa trượt xuống cho cô, đầu ngón tay dừng lại trên da cô một thoáng rồi thu về.