“Không được.”
Hoắc Hân Đồng nhíu chặt mày, bàn tay chống lên lồng ngực anh, yếu ớt đẩy một cái nhưng chẳng hề suy suyển.
“Không được, không được mà…” Thấy anh không nhúc nhích, cô lại tiếp tục đẩy, đầu ngón tay níu chặt lấy lớp áo lụa của anh để mượn lực, nhưng người đàn ông trước mặt vẫn vững như bàn thạch: “Ai… ai cho anh hôn…”
Đầu lưỡi cô như thắt nút lại, mỗi con chữ phát ra đều như dính lấy cổ họng, vừa mơ hồ vừa nũng nịu. Cô lặp đi lặp lại hai chữ “không được”, tông giọng lúc cao lúc thấp, mới giây trước còn hung dữ, giây sau đã mềm nhũn thành những tiếng nỉ non.
Cái đầu nhỏ hơi lắc lư, đôi mắt mờ sương chẳng thể tập trung vào tiêu điểm nào, chỉ biết giơ tay lên che chắn theo bản năng, nhưng lòng bàn tay lại đặt sai vị trí, vô tình áp lên xương quai xanh của anh.
Mạnh Duật Niên cúi đầu nhìn cô, không buông tay, cũng không tiếp tục áp sát.
“Vậy đổi một cách khác.” Giọng anh trầm xuống, hơi thở ấm áp phả qua vành tai cô, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại: “Chẳng phải em thấy tôi sai sao? Nếu tôi là kẻ xấu, em có muốn trừng phạt tôi không?”
Hoắc Hân Đồng chớp chớp mắt, hàng mi dài rung động. Men say khiến phản ứng của cô chậm mất nửa nhịp, ánh mắt vẫn còn mơ màng, mãi mới khó khăn nhìn thẳng vào mặt anh.
Cô nghiêng đầu, chân mày khẽ cau lại, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ như đang tiêu hóa ý nghĩa của câu nói vừa rồi. Vài giây sau, cuối cùng cô cũng chậm chạp gật đầu, cái đầu nhỏ cũng theo đó mà lảo đảo.
“Đúng rồi nhỉ…” Cô lầm bầm, giọng nói ngọt lịm như mật, âm cuối kéo dài mang theo chút đắc ý khi vừa chợt hiểu ra điều gì. Ngay sau đó, cô ngước mặt lên, đôi mắt sáng rực nhìn anh, giọng điệu ngây thơ lại vô tội: