Cả người Hoắc Hân Đồng cứng đờ.

Động tác của anh rất nhanh, cô còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã đập thẳng vào lồng ngực rắn chắc của anh. Chiếc áo dạ của anh mang theo cái lạnh của gió đêm thấm vào gò má cô, nhưng vạt ngực đang kề sát bên cô lại nóng rực.

Chóp mũi cọ vào hõm vai anh, mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh quen thuộc thuận thế vấn vít quanh mũi. Đầu óc cô trống rỗng trong giây lát, đôi tay buông thõng giữa không trung, chẳng biết nên đặt vào đâu.

Cô cứ thế bị anh ghì chặt, không thể động đậy.

Cho đến khi luồng gió từ đỉnh đầu thổi tới, những sợi tóc mềm mại quấn quanh chiếc cổ gầy, suýt chút nữa làm rối loạn cả nhịp thở, cô mới hoàn hồn, đưa tay đẩy anh: “Mạnh Duật Niên, anh…”

Bàn tay chống trước ngực anh, rõ ràng đã dùng sức, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích. Cô vừa định đẩy tiếp, anh bỗng siết chặt cánh tay, ôm cô chặt hơn.

Giọng nói trầm ấm lướt qua vành tai cô: “Có người ở đây, đừng động đậy.”

Hoắc Hân Đồng nghe vậy lập tức đứng im.

Cô phối hợp vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào hõm vai anh, làm ra vẻ ngoan ngoãn. Tay cũng hạ xuống, buông thõng bên người, ngoan hiền đến lạ thường.

Cô nghĩ, đã diễn kịch thì phải diễn cho trót. Thân là vợ chồng liên hôn, cô vẫn rất có tố chất nghề nghiệp đấy chứ.