Khói thuốc tan đi, Tống Thù Đồng chạm phải một đôi mắt phượng tuyệt đẹp. Đồng tử đen láy, hàng mi dài và cong vút.

Phả khói vào mặt người khác là hành vi rất bất lịch sự.

Bình thường mà nói, lẽ ra Tống Thù Đồng phải nhìn thấy chút chán ghét, hoặc ít nhất là phản cảm trong đôi mắt ấy. Nhưng người này che giấu cảm xúc quá giỏi. Thần sắc vẫn ôn hòa như cũ.

Tống Thù Đồng cảm thấy Tống Doãn Đình nên học hỏi người ta.

“Cô Tống” cô nghe thấy giọng nam trong trẻo vang lên, “Phả khói là một mức giá khác đấy.”

Tống Thù Đồng: “……”

Cô rất có thiện cảm với người tính tình tốt.

Tống đại tiểu thư thuộc kiểu người kiêu ngạo. Không phải cô không tôn trọng người khác, chỉ là trong một mối quan hệ thân mật, cô sẽ không cân nhắc những người còn kiêu ngạo hơn mình. Chỉ xét về tính cách thôi nhé.

“Vậy giá của anh là bao nhiêu?” Tống Thù Đồng hỏi.

Cô rất có tiền.