Buổi sáng ngày làm việc.
Cửa sổ được bao phủ bởi một lớp sương mù nhàn nhạt, xa xa là mặt biển phẳng lặng.
Tống Thù Đồng ngồi dậy, cô dùng điều khiển từ xa kéo rèm cửa sang hai bên, sau đó ngồi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô tỉnh dậy sớm hơn đồng hồ báo thức, vì thế có thêm thời gian để ngắm nhìn cảnh sắc buổi sớm.
Hôm nay mây tầng dày đặc, dù ở vị trí đắc địa như thế này cũng không thể nhìn thấy mặt trời mọc.
Đêm qua khi về đến nhà, đầu óc cô có chút mơ hồ. Nhưng sau một giấc ngủ dài, mọi thứ đã trở lại bình thường.
Điện thoại hiển thị tin nhắn của Tống Gia Thịnh gửi từ tối qua, khiển trách việc cô sáng sớm hôm qua đã đá cửa văn phòng em trai để hỏi tội. Những lời lẽ “hiên ngang lẫm liệt” đó rõ ràng chỉ mang một ý nghĩa: Cô quá háo thắng, không biết chấp nhận thất bại.
Nếu là tối qua đọc được mấy dòng này, có khi Tống Thù Đồng đã gọi điện lại tranh luận một trận ra trò với người ba trên danh nghĩa sinh học của mình.
Nhưng đêm qua, “bông hoa giải ngữ” kia đã an ủi tâm trạng cô rất tốt. Dù anh hơi keo kiệt, chỉ cho cô hôn một cái, cũng chẳng biết mức độ đó có được tính là hôn hay không.
Tuy nhiên, một người đàn ông khỏe mạnh nếu muốn đẩy cô ra kịp thời thì hoàn toàn có thể làm được.