Tống Thù Đồng bước ra khỏi phòng tắm với vẻ sảng khoái và quay trở về phòng.

Lúc này, Trần Việt vẫn đang đứng ngoài ban công nói chuyện điện thoại.

Người thường xuyên liên lạc với anh không ít. Giờ này đối với một số người đã là đêm khuya, nhưng với một số người khác có lẽ vẫn còn sớm, hoàn toàn có thể gọi điện quấy rầy một chút.

Tống Thù Đồng nằm sấp trên giường, bỗng nhiên cô nhìn thấy một sợi dây quen thuộc ở góc tủ đầu giường. Tiện tay cầm lên xem, hóa ra là miếng ngọc phỉ thúy bình an mà Trần Hoa An tặng cô.

Hôm trước về đến nhà cô mới phát hiện ra bị rơi mất nó. Nhưng cứ lần nào định nhớ đến thì lại quên béng đi mất.

Trần Việt bước vào, thấy người trên giường đang nghịch miếng ngọc trong tay.

Chất liệu bộ đồ ngủ trên người Tống Thù Đồng mềm mại mượt mà, khi cô nằm sấp, lớp vải cũng rủ xuống ôm sát làn da, phác họa rõ nét những đường cong cơ thể.

“Trần Hoa An, sao anh giữ đồ của em mà không trả hả?” Vị kim chủ trên giường cất tiếng lên án.

Nhắc đến miếng ngọc này, Trần Việt vẫn luôn canh cánh trong lòng câu nói “tín vật định tình” của Tống Thù Đồng. Anh cảm thấy nó chưa đủ trang trọng.

Cho nên khi nhặt được miếng ngọc này, Trần Việt cứ giữ mãi không trả.