Tháng Chín trôi qua thật nhanh.
Thời gian như dòng nước lẳng lặng trôi qua giữa những kẽ hở bận rộn, không để lại bao nhiêu dấu vết.
Từ đầu tháng Chín Tống gia đã tất bật chuẩn bị cho một sự kiện lớn.
Sinh nhật Tống lão tiên sinh sắp đến rồi, vào đầu tháng Mười.
Những gia đình danh gia vọng tộc ở Cảng Thành rất tôn sùng câu nói: Gia có một lão, như có một bảo.
Thời trẻ, Tống lão tiên sinh hô mưa gọi gió ở Cảng Thành, nên tiệc mừng thọ của ông, các gia tộc lớn nhỏ ở Cảng Thành đều sẽ cử đại diện đến tham dự.
Ông có năng lực, nhưng con cháu sinh ra lại càng ngày càng kém cỏi.
Giờ đến tiệc mừng thọ của ông, ngay cả Tống Mẫn Nghi, người thường ngày luôn tìm cách trốn tránh việc đi thăm ông cũng muốn nhân cơ hội này thể hiện hiếu tâm, làm nổi bật bản thân.
Tống Doãn Đình thì càng hăng hái, trực tiếp xin ba cho mình đứng ra lo liệu bữa tiệc này.
Dù sao đối với một công tử chỉ biết ăn chơi đàng điếm, việc tổ chức tiệc tùng chắc chắn nằm trong khả năng của hắn.