Sau buổi tiệc mừng thọ gà bay chó sủa, Từ gia trở thành trò cười trong miệng không ít người.
Tất nhiên, Tống gia cũng bị vạ lây.
Nhưng chuyện này không được nhắc tới quá nhiều trong Tống gia, ngoại trừ những lúc Tống Gia Nghiên khóc lóc chạy về kể lể với em trai và em dâu về gã chồng bội bạc.
Rốt cuộc, Tống Gia Thịnh cũng chịu không nổi nữa.
Ông ta nói: “Khóc lóc mãi có ích lợi gì? Chị thấy chuyện này vẻ vang lắm sao?”
Tống Gia Nghiên đi đi lại lại vẫn chỉ có mấy câu: “Chị vì ông ta sinh ba đứa con trai cơ mà…”
Chuyện này mất mặt không chỉ riêng người lớn, mà ngay cả bọn trẻ cũng bị ảnh hưởng.
Đứa bé trong bụng tình nhân của Từ Khải đương nhiên không thể giấu mãi.
Đến cái tuổi này, con cái đã lớn khôn, làm sao có thể chấp nhận việc bỗng dưng lòi ra một đứa em trai hay em gái cùng chia chác gia sản?
Huống chi, thế hệ trước ở Cảng Thành vốn không quá phân biệt con trong giá thú hay con ngoài giá thú, chỉ cần là máu mủ của mình thì đều được chấp nhận. Đương nhiên, Tống Gia Nghiên sẽ không đời nào ly hôn. Làm sao bà ta có thể nhường chỗ cho người phụ nữ bên ngoài kia được? Vì lợi ích của ba đứa con trai, bà ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu ngốc đó.