Tống Thù Đồng đặc biệt chọn một buổi chiều rảnh rỗi để gặp Biên Thời Lễ.

Thời tiết chuyển lạnh, cô ra ngoài không còn chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi mỏng manh nữa, chiếc áo khoác thường ngày chỉ vắt hờ trên khuỷu tay giờ đã được mặc ngay ngắn.

Dù bằng tuổi, nhưng Tống Thù Đồng trông trầm ổn hơn hẳn Biên Thời Lễ.

Nhìn vị thiếu gia này, cô có chút đau đầu.

Những lời đồn đại đương nhiên không phải vô căn cứ.

Trong những tính toán trước đây của Tống Thù Đồng, dù cô có thực sự “cưa đổ” được Biên Thời Lễ, thì cửa ải người nhà họ Biên cũng tuyệt đối không dễ qua. Ai ngờ gia đình đó lại cưng chiều con cái đến mức độ này.

“Biên Thời Lễ, có phải cậu nên giải thích gì đó với tớ không?”

Chàng trai tóc vàng đối diện im lặng một lúc lâu, rốt cuộc cũng có chút chột dạ.

“Dù sao cậu cũng sẽ không kết hôn với bạn trai hiện tại, chi bằng cân nhắc tớ xem sao?” Biên Thời Lễ lớn lên trong gia đình quan chức, rất hiểu nghệ thuật đàm phán, “Chúng ta có thể đính hôn trước, đính hôn đâu có nghĩa là phải cưới ngay. Cậu để tớ chiếm cái danh phận vị hôn phu, cậu cũng chẳng thiệt thòi gì.”

Đúng vậy.