Tiếng mưa rơi bất chợt trở nên êm tai đến lạ.

Dù cho bên ngoài, những hạt mưa đang trút xuống ngày càng dày đặc, bị gió tạt nghiêng ngả, hòa cùng tiếng sấm rền vang tạo nên khung cảnh âm trầm đáng sợ.

Một chiếc ô được đưa đi một cách tùy ý.

Tống Thù Đồng chắc cũng chỉ qua hai ngày là quên béng mất. Rõ ràng lúc đưa nó cho người ta, cô chẳng hề nghĩ đến chuyện đòi lại.

Và một người đàn ông trưởng thành chắc hẳn cũng hiểu, cô thực sự không cần anh phải trả lại chiếc ô đó.

Đương nhiên, không loại trừ khả năng anh là một quý ông chính trực, không muốn lợi dụng lòng tốt của cô gái trẻ đã giúp mình, nên khăng khăng muốn hoàn trả vật phẩm chẳng đáng giá là bao ấy.

Nhưng Tống Thù Đồng vẫn thích suy nghĩ theo một hướng khác hơn.

Có lẽ ông chủ quán rượu nhỏ muốn gặp lại cô.

Gặp mặt thì mới có câu chuyện để viết tiếp.

Thế là, trong cái đêm mà cả Cảng Thành đều thông báo nghỉ học nghỉ làm để tránh bão, Tống Thù Đồng trả lời tin nhắn: