Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Nhan Thu Chỉ nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra.

Cô cọ cọ gối đầu, vẻ mặt lười biếng. Đang mơ màng thì Trần Lục Nam bước ra từ phòng tắm.

Anh đã thay một bộ trang phục khác, vẫn là đồ thường ngày nhưng toát lên vẻ sang trọng, trông càng thêm phần anh tuấn. Nếu không biết rõ con người thật của anh khi cởi quần áo thì Nhan Thu Chỉ suýt nữa đã bị vẻ ngoài “người đẹp dạ thú” này đánh lừa.

“Ai mang quần áo cho anh vậy?”

Trần Lục Nam vừa chỉnh lại cổ áo trước gương vừa trả lời khẽ: “Vương Khang.”

Có lẽ vì chuyện đêm qua, giọng anh còn hơi khàn đục, khiến Nhan Thu Chỉ chợt nhớ về những cảnh nồng nàn tối hôm trước, cùng hơi thở gấp gáp của người đàn ông bên tai…

Tai cô đỏ bừng, luống cuống nói: “À, sao em không nghe thấy tiếng chuông cửa nhỉ?”

Trần Lục Nam không đáp, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thâm thúy.

Nhan Thu Chỉ đọc được ý tứ trong cái nhìn đó.

Cô nghẹn họng, vội vàng kéo chăn xuống giường: “Em mệt quá nên ngủ say như chết ấy mà.”