Ánh đèn rực rỡ tràn ngập cả sảnh đường rộng lớn. Tiếng trò chuyện rì rầm vẫn còn vọng lại từ xung quanh, len lỏi vào tai những người có mặt.

Nhan Thu Chỉ không buồn để tâm đến những tiếng xì xào bàn tán. Cô khoanh chân ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn về phía xa xa, như thể đang thưởng thức một vở kịch hay. Dường như người đàn ông đang bị vây quanh bởi những cô gái kia không phải chồng cô, mà chỉ là một người xa lạ nào đó.

Thẩm Mộ Tình nhìn cô bạn thân chằm chằm, rồi lại liếc về phía Trần Lục Nam đang ngồi ở hàng ghế đầu. Càng nhìn cô càng thấy sợ hãi. Cô có cảm giác như thể ngọn lửa chiến tranh sắp lan đến cả mình.

Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng Thẩm Mộ Tình thấy như Trần Lục Nam vừa liếc về phía họ khi Quan Hà tiến đến gần anh.

“Thầy Trần.”

Trần Lục Nam vừa định đứng dậy thì một người phụ nữ lạ mặt đã đến trước mặt.

Anh theo phản xạ nhíu mày.

Người bạn bên cạnh giới thiệu: “Đây là Quan Hà.”

Trần Lục Nam khẽ gật đầu, bỗng như nhớ ra điều gì, hỏi thêm: “Quan Hà?”

Mắt Quan Hà sáng lên, cô chậm rãi nói: “Lâu rồi không gặp thầy Trần, không ngờ -“