Ba giây trôi qua, Nhan Thu Chỉ mới hiểu được ý của Trần Lục Nam.
Cô nghẹn lời, biểu cảm đầy ý vị sâu xa.
Cái gì gọi là “ăn trước”?
Cô vừa nghĩ đến ý đó sao, cô tuyệt đối không có. Nghĩ vậy, Nhan Thu Chỉ hé môi hỏi lại: “… Anh đang nghĩ gì vậy?”
Trần Lục Nam: “…”
Anh im lặng giây lát, nhấc mí mắt nhìn về phía cô, giọng trầm xuống: “Thử không?”
“…”
Nhan Thu Chỉ bất ngờ trước độ dày mặt của Trần Lục Nam, người này đã hơn một năm không gặp, sao lại thèm khát đến thế.
Cô trừng mắt nhìn Trần Lục Nam, hoàn toàn không nói nên lời. Đôi mắt cô to và sáng, nhìn chẳng có chút uy hiếp nào, ngược lại còn thêm phần quyến rũ.
Trần Lục Nam thu hồi ánh mắt, không nói thêm gì nữa.