Đêm đó, Trần Lục Nam thao thức cả đêm dài.
Sáng hôm sau, khi Nhan Thu Chỉ thức dậy, cô nhận ra căn nhà trống trơn bỗng xuất hiện vô số đồ dùng cho bà bầu, từ phòng em bé được dọn dẹp gọn gàng, đến những cuốn sách hướng dẫn nằm rải rác. Cô ngạc nhiên bước xuống lầu, thấy Trần Lục Nam đang ở trong bếp, cùng dì giúp việc trò chuyện.
Tiến lại gần, Nhan Thu Chỉ nghe loáng thoáng Trần Lục Nam đang hỏi về thực phẩm tốt cho thai kỳ. Thực tế, cô mới mang thai hơn một tháng, cơ thể chưa có phản ứng gì rõ rệt, nhưng anh đã chu đáo lo lắng cho những tháng ngày sắp tới. Nghe giọng nói ấm áp của anh, khóe môi cô bất giác cong lên.
Nghe thấy tiếng bước chân, Trần Lục Nam bước ra khỏi bếp, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
“Sao em dậy sớm vậy?” anh khẽ hỏi.
Nhan Thu Chỉ ngạc nhiên, “Chẳng phải đã tám giờ rưỡi rồi sao?” Tối qua cô ngủ từ mười một giờ.
“Ừ,” anh đáp, “còn sớm lắm.”
Cô bật cười, đúng là còn sớm, nhưng cũng nên rời giường thôi, cô đã ngủ gần mười tiếng đồng hồ rồi.
Sau bữa sáng, Trần Lục Nam thông báo tin vui với hai bên gia đình. Mẹ Trần và ba Trần vội vàng đến thăm, mang theo rất nhiều đồ dùng cho cô. Nhan Phong không đến, nhưng cũng gửi người mang quà đến. Điều bất ngờ là, vào bữa tối, Nhan Gia Trì cũng xuất hiện ở cửa nhà.
Hai chị em nhìn nhau, Nhan Thu Chỉ ngập ngừng hỏi, “Hôm nay không phải thứ Tư sao?”