Nhan Thu Chỉ nghẹn lời, ánh mắt đảo quanh khung cảnh ngoài cửa sổ, rồi lại cúi đầu nhìn đồng hồ. “E là anh chẳng còn chút thời gian nào để mà nghịch ngợm đâu đấy.” Cô hất cằm, “Đến giờ đón Tiểu Tinh Tinh ở trường rồi.”
Trần Lục Nam khẽ “Ừm” một tiếng, rồi bất chợt hỏi, “Em không kiểm tra điện thoại à?”
“Hả?” Nhan Thu Chỉ ngạc nhiên nhìn anh.
Trần Lục Nam mỉm cười, giọng điệu thong thả, “Gia Trì nói tối nay sẽ qua nhà mình, anh bảo cậu ấy tiện đường đón Tiểu Tinh Tinh luôn rồi, mình về muộn chút cũng được.”
Nhan Thu Chỉ cạn lời. Đúng là cái kiểu nói chuyện của anh mà. Chẳng có chút dáng vẻ nào của người làm ba cả. Nhưng không thể phủ nhận, kể từ khi có Tiểu Tinh Tinh, Trần Lục Nam và Nhan Thu Chỉ có rất ít không gian riêng tư.
Sau một hồi suy nghĩ, Nhan Thu Chỉ gật đầu đồng ý. “Thôi được, vậy mình đi đâu để hâm nóng tình cảm đây?”
Khóe môi Trần Lục Nam cong lên, nụ cười đầy ẩn ý. “Lát nữa em sẽ biết.”
Nhan Thu Chỉ nhướn mày, không vội hỏi anh định đưa cô đi đâu. Dù là đi đâu, chỉ cần người bên cạnh là anh, cô đều sẵn lòng theo chân.
Hai người ăn tối sớm, sau đó Trần Lục Nam lái xe đưa cô đi. Nhan Thu Chỉ hơi bất ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Cho đến khi thấy đám đông ngày càng đông đúc, cô mới lờ mờ đoán ra điểm đến. “Mình đến sân vận động à?”
Trần Lục Nam gật đầu. “Ừ.” Anh cúi xuống nhìn Nhan Thu Chỉ, mỉm cười. “Hôm nay có concert, em quên rồi sao?”