Hai người mặt đối mặt nhìn nhau một hồi lâu, Khương Thần đưa tay xoa xoa giữa mày: “…Dạo này em xem TV gì thế?”

Thẩm Mộ Tình: “…”

Cô cũng bị chính mình làm cho kinh ngạc bởi cái “lời âu yếm quê mùa” này.

Cô thở dài thườn thượt, xấu hổ đến cực điểm.

“Không có.” Cô nói: “Em chỉ thuận tiện nói vậy thôi, muốn xem anh rốt cuộc phản ứng thế nào.”

Khương Thần nhếch môi dưới, thậm chí không thèm nhìn cô.

Thẩm Mộ Tình bị anh nhìn đến không được tự nhiên, lập tức chuyển chủ đề: “Anh gọi cơm à?”

“Ừ.”

“Xin lỗi nha, lại để anh tốn kém rồi.”

Cô cười tủm tỉm nói, trên thực tế lại không hề có chút ý tứ xin lỗi nào.