Không phải là hỏi han, mà là thông báo.
Nhưng chính sự thông báo này đã đủ khiến người ta thấy lạ lùng. Tống Nam Thu không thể giấu nổi vẻ kinh ngạc nơi đáy mắt. Cô nhìn anh, thầm thắc mắc về sự thay đổi của người đàn ông này hôm nay. Không chỉ nói nhiều hơn ngày thường, mà những lời anh nói còn là điều chưa từng xảy ra trong suốt nửa năm kết hôn.
Cùng nhau đi ăn cơm?
Lại còn chủ động báo cho cô biết anh không tăng ca? Trong lịch trình của họ, điều này còn hiếm gặp hơn cả việc “sinh hoạt vợ chồng” định kỳ mỗi tuần một lần. Cô ngẩn ra gật đầu, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ khô khốc đáp lại một chữ: “Vâng.”
Giang Diễn Chi khá hài lòng với phản ứng của cô, anh nói tiếp: “Tối tôi qua đón em.”
“Vâng… được ạ.”
Cho đến khi xuống xe, nhìn chiếc SUV của anh hòa vào dòng người rồi biến mất, Tống Nam Thu vẫn đứng ngây người trước cửa tiệm hoa, chưa kịp hoàn hồn.
Cái khúc gỗ này lại bị làm sao vậy nhỉ?
7 giờ rưỡi tối, trong tiệm chỉ còn lại mình Tống Nam Thu.
Đây là lần thứ ba cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, kim phút vẫn không nhanh không chậm nhích từng nhịp. Cô khẽ nhếch môi, như đang tự cười nhạo sự ngây thơ của chính mình. Một câu nói thuận miệng của anh, có lẽ anh đã bị guồng quay công việc cuốn vào góc khuất nào đó rồi.