Giang Diễn Chi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt đầy vẻ tò mò của Chu Nghiệp. Ánh nhìn của anh không chút ấm áp, thậm chí còn mang theo sự lạnh lẽo vì bị mạo phạm.
“Nếu cậu quá rảnh rỗi thì lấy hồ sơ vụ cướp của giết người hôm 13 tháng 5 tháng trước ra rà soát lại một lần đi, xem có bỏ sót manh mối nào không.”
Nói xong, anh bưng ly cà phê lên, chẳng thèm liếc nhìn hai người thêm một cái nào nữa, dứt khoát xoay người rời khỏi khu trà nước.
Chu Nghiệp và Úc Gia Kiệt đưa mắt nhìn nhau, có chút ngẩn ngơ. Chu Nghiệp sờ sờ mũi, vẻ mặt vô tội nhìn cậu thực tập sinh: “Tôi nói sai cái gì sao?”
Úc Gia Kiệt cũng lắc đầu, hạ giọng: “Em không biết nữa… Chỉ là hỏi một câu về chị dâu thôi mà… Chẳng lẽ gia đình Đội trưởng Giang thực sự có vấn đề gì à?”
Hai người đang nhỏ to bàn tán thì một người phụ nữ trẻ đeo kính không gọng, khí chất thanh mảnh lạnh lùng bước tới, chính là pháp y Trần, mỹ nhân của cục cảnh sát. Cô ấy vừa đứng ở cửa đã loáng thoáng nghe được vài câu.
“Có chuyện gì thế? Hai người đang nói gì về chị dâu vậy?” Pháp y Trần vừa hứng nước vừa thuận miệng hỏi, giọng điệu hệt như con người cô ấy, chẳng chút gợn sóng.
Chu Nghiệp như tìm được nơi trút bầu tâm sự, lập tức sáp lại gần: “Pháp y Trần, chúng tôi đang nói về Đội trưởng Giang đấy! Vừa rồi tôi mới hỏi anh ấy là bình thường anh ấy bận rộn như thế, sao chưa bao giờ nghe thấy chị dâu phàn nàn lấy một lời, liệu có bí quyết gì không. Trời ạ, mặt anh ấy đen kịt lại luôn!”
Pháp y Trần hứng nước xong, xoay người tựa vào bàn, đẩy nhẹ gọng kính, bình tĩnh phân tích: “Chiếc nhẫn trên tay Đội trưởng Giang là mới đeo vài ngày gần đây đúng không? Trước kia tôi chưa từng thấy anh ấy đeo bao giờ. Đột nhiên công khai đã kết hôn, nhưng đối với chuyện riêng tư lại nhạy cảm như thế…”
Cô ấy khựng lại một chút, hạ thấp giọng: “Có khi nào… tình cảm hai người thực ra không tốt lắm? Hoặc là có vấn đề gì đó không?”