Buổi trưa, tại tiệm hoa.

Vừa mới bận rộn xong, định bụng nghỉ ngơi một chút thì điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên, màn hình nhảy ra cái tên hiển thị ngắn gọn: Giang.

Tim Tống Nam Thu đập thịch một cái không rõ lý do. Cô nhớ lại dáng vẻ say xỉn mất mặt cùng những lời lảm nhảm của mình tối qua trước mặt anh, gò má cô lại bắt đầu nóng bừng lên. Cô nhìn chằm chằm màn hình do dự vài giây, cuối cùng vẫn không đủ dũng khí để bắt máy, mặc kệ tiếng chuông tự vang lên rồi ngắt quãng.

Ngồi một bên đang ăn cơm trưa, Tiểu Tân thấy vậy tò mò hỏi: “Chị Thu, sao chị không nghe điện thoại thế?”

Tống Nam Thu hơi lúng túng quay mặt đi, thuận miệng nói dối: “À… điện thoại lừa đảo ấy mà.”

“Hả? Điện thoại lừa đảo ạ!” Tiểu Tân lập tức tỉnh táo hẳn lên, bộ dạng như tìm được người đồng cảnh ngộ, “Mấy hôm trước em cũng nhận được một cuộc! Bây giờ bọn lừa đảo này đúng là đủ chiêu trò, khó lòng mà phòng bị! Không chỉ mạo danh người nhà bảo bị tai nạn xe cộ bắt chuyển tiền, mà còn nhiều kiểu kỳ quái hơn nữa cơ!”

Cô ấy càng nói càng hăng say, miếng cơm trong miệng suýt thì văng ra ngoài: “Tuần trước em nhận được một cuộc, nói là ở Cục quản lý thông tin, anh ta nói số điện thoại của em liên quan đến việc gửi tin nhắn lừa đảo, đòi khóa sim của em luôn! Làm em sợ suýt nữa thì tin thật!”

“Lại còn mạo danh cả shipper, nói đơn hàng bị mất để đền bù, rồi lừa mình bấm vào link nhập mật mã ngân hàng nữa chứ…”

“Tuyệt nhất là chị họ em, có kẻ mạo danh lãnh đạo dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói mai lên văn phòng gặp, xong sáng hôm sau gọi lại nói đang tiếp khách, cần tiền gấp để xoay xở rồi bảo chị ấy chuyển khoản trước… Từng bước một, nghe cứ như thật ấy!”

Tiểu Tân nói với vẻ đầy căm phẫn: “Mấy hạng người này thật là, có tinh thần đấy sao không làm việc gì tử tế đi, cứ thích đi lừa người khác! Chị không nghe là đúng đấy chị Nam Thu, nghe mấy cuộc này xui xẻo lắm! Chị phải chặn số nó đi, hoặc nó gọi lại thì chị mắng cho nó một trận cho bõ tức.”