Thứ Hai?
Hơi thở Tống Nam Thu vẫn chưa ổn định, ngay sau đó cô liền hiểu ra. Cô cố gắng kháng cự: “Nhưng mà… hôm qua anh mới vừa…”
Cuộc dây dưa trong phòng tắm tối qua, dù cuối cùng không thành nhưng chẳng lẽ không tính sao?
“Hôm qua không tính.” Giang Diễn Chi ngắt lời cô, anh một lần nữa cúi xuống, hôn lên bờ môi định tranh luận của cô. Anh quá hiểu những điểm nhạy cảm của cô. Nụ hôn lan từ môi đến sau tai, đầu lưỡi lướt qua vành tai, hàm răng khẽ cắn vào dái tai mềm mại, hơi thở ấm nóng phả hết vào vùng cổ yếu ớt nhất.
Tay anh cũng không hề rảnh rỗi, mơn trớn qua vùng eo nhạy cảm khiến cô không kiềm chế được mà phát ra âm thanh run rẩy. Sự kháng cự của Tống Nam Thu nhanh chóng tan rã dưới sự tấn công của anh, cơ thể cô bắt đầu có phản ứng chậm rãi.
Cô bị anh hôn đến mức vô thức ngửa cổ, phát ra những âm thanh khiến cô thấy hổ thẹn: “Vào… vào giường đi…”
“Ở đây luôn.” Giang Diễn Chi hôn lên xương quai xanh của cô, giọng nói khàn đục.
“Ở đây?” Tống Nam Thu định lắc đầu từ chối, nhưng môi anh đã một lần nữa bao phủ lấy cô.
Trong cơn ý loạn tình mê, cô tranh thủ lúc hít thở, dồn dập nói: “Không có… đồ bảo hộ…”
“Mua rồi.” Giang Diễn Chi hiểu ngay ý nghĩ của cô, anh trả lời dứt khoát, nụ hôn dọc theo đường cong cổ đi xuống dưới.