Tống Nam Thu: “……?”
Lời anh nói cô nghe rõ từng chữ, nhưng ý tứ bên trong là thế nào cơ?
“Tôi không có ý đó…” Cô định giải thích.
Nhưng lời chưa kịp dứt, đầu dây bên kia đã bị ngắt ngang. Tống Nam Thu cầm điện thoại, nghe tiếng tút dài mà dở khóc dở cười. Cái mạch não của người đàn ông này kiểu gì vậy không biết?!
Tiểu Tân ghé sát lại, vẻ mặt tò mò: “Chị ơi sao thế? Là anh rể gọi ạ? Trông mặt chị lạ lắm.”
Tống Nam Thu hạ điện thoại xuống, day day thái dương rồi thở dài: “Không có gì đâu… Chỉ là, ngày mai với ngày kia chắc tiệm hoa phải đóng cửa nghỉ hai ngày rồi.”
“Hả? Sao lại thế ạ?”
“Em có muốn đi vùng núi chơi không?”
“Đi chơi á?” Mắt Tiểu Tân sáng rực lên, “Dạ có, dạ có! Thế còn tiệm…”
“Đóng cửa hai ngày không sao đâu, đang mùa vắng khách mà.” Tống Nam Thu cười, “Coi như phúc lợi cho nhân viên, dắt em đi thả lỏng một chút.”