Nghe thấy giọng nói của Giang Diễn Chi, tay Tống Nam Thu run bắn lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi tỏm xuống suối. Cô chột dạ ấn tắt màn hình ngay lập tức, quay đầu lại: “Không có ai… chỉ là… Mạch Mạch thôi.”

Giang Diễn Chi đi tới bên cạnh, ngồi xuống phiến đá sát cô: “Nói chuyện gì mà mặt em đỏ thế?”

Tống Nam Thu không dám nhìn anh: “Không, không có gì đâu…”

Ánh mắt Giang Diễn Chi dừng lại trên mặt cô vài giây, lướt qua chiếc điện thoại rồi không truy vấn thêm, chỉ “ừm” một tiếng. Sự xuất hiện đường đột của anh ở khoảng cách rất gần khiến cô ngửi thấy mùi hương bồ kết thanh mát trên người anh. Cảm giác xấu hổ bị Mạch Mạch trêu chọc cộng thêm sự hiện diện của anh khiến nhiệt độ trên mặt cô chẳng thể nào hạ xuống ngay được.

Tiểu Tân ngồi bên cạnh thấy cảnh này liền đảo mắt, rất biết thời thế mà chuồn lẹ: “Ui da, hình như anh Nghiệp gọi em kìa! Chị ơi, anh rể ơi, em qua bên kia xem sao nhé!” Nói xong liền chạy biến, để lại hai người trong không gian riêng tư.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu. Tống Nam Thu cúi đầu, giả vờ chăm chú nhìn những viên đá cuội dưới đáy nước, ngón tay vô thức mân mê mặt đá thô ráp. Giang Diễn Chi cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt phóng ra xa xăm nhìn làn nước chảy róc rách.

Hồi lâu sau, anh mới như thuận miệng nhắc đến: “Em đang trốn tôi à?”

Tống Nam Thu quay đầu lại, có chút kinh ngạc nhìn anh rồi lắc đầu: “Không có mà.”

Giang Diễn Chi xoay mặt qua, ánh mắt bình tĩnh dừng trên gương mặt cô: “Vậy tại sao em lại muốn ở riêng phòng với tôi?” Anh khựng lại một chút rồi bổ sung, “Chúng ta là vợ chồng.”

Tống Nam Thu bị cái logic thẳng tuột này của anh làm cho câm nín, đành giải thích: “Chỉ còn dư hai phòng, không thể để Chu Nghiệp và Tiểu Tân ở chung một phòng được đúng không?”