Giang Diễn Chi bị đẩy bất ngờ, anh lùi lại phía sau nửa bước. Tống Nam Thu cũng nhận ra mình phản ứng hơi quá đà, cô ho khan một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, rồi xoay người đi thẳng về phía trước: “Về thôi.”

Giang Diễn Chi nhìn dáng vẻ vội vàng của cô, anh khẽ cười rồi sải bước đuổi theo.

Khi họ về đến homestay, nhóm đi vượt thác vẫn chưa quay lại. Hai người liền về phòng mình để dọn dẹp đồ đạc đơn giản. Đợi đến khoảng 5 giờ chiều, mọi người mới lục tục trở về, ai nấy đều hưng phấn bàn luận về chuyến đi, tuy người sũng nước nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn.

Thế nhưng, khi cả đoàn thu dọn xong xuôi chuẩn bị khởi hành về thành phố, mọi người mới phát hiện ra thiếu mất Lăng An. Gọi điện thoại cho cô ta thì máy cô ta trong tình trạng tắt nguồn. Hỏi nhân viên lễ tân và kiểm tra camera giám sát, họ nhận ra cô ta đã không quay về homestay suốt cả buổi chiều.

Trời đã bắt đầu sập tối, đêm ở trong núi thường đến sớm, địa hình lại phức tạp, một cô gái trẻ đi một mình bên ngoài là cực kỳ không an toàn. Mọi người bắt đầu lo lắng và quyết định chia nhau ra đi tìm.

Giang Diễn Chi và Tống Nam Thu đi dọc theo tuyến đường mua trà hồi chiều và các lối mòn trong thôn để tìm kiếm, họ hỏi thăm dân làng nhưng chẳng ai thấy bóng dáng Lăng An đâu. 

Đúng lúc này, điện thoại của Chu Nghiệp gọi tới, giọng điệu vô cùng khẩn trương: “Đội trưởng Giang! Có một bác hóng mát ở đầu thôn nói rằng khoảng 3, 4 giờ chiều có thấy một cô gái mặc áo trắng, vừa đi vừa khóc chạy về phía ngọn núi thấp sau thôn! Em hỏi dân làng thì họ nói tuy núi đó không cao nhưng nhiều lối rẽ, cây cối rậm rạp, trời tối rất dễ lạc đường!”

Tin tức này khiến chân mày Giang Diễn Chi nhíu chặt. Ban đêm nhiệt độ trên núi xuống thấp, lại dễ có rắn rết côn trùng, Lăng An đang lúc tâm trạng không ổn định, nếu lạc đường hoặc xảy ra chuyện gì thì…

Không thể chậm trễ, cả đội lập tức phân công vào núi tìm kiếm. Giang Diễn Chi sắp xếp xong nhân sự, anh định nói Tống Nam Thu và Tiểu Tân ở lại homestay, những người còn lại cầm đèn pin lên núi.

Tống Nam Thu đột nhiên nói: “Tôi đi tìm cùng anh nhé? Hồi nhỏ tôi từng ở nhà bà nội nên khá am hiểu địa hình vùng núi.”