Lăng An liếc nhìn Tiểu Tân đang đứng bên cạnh, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn. Tống Nam Thu theo ánh mắt cô ta nhìn lại, thản nhiên nói: “Tiểu Tân không phải là người ngoài, có chuyện gì cô cứ nói thẳng đi.”
Lăng An nghĩ thầm, chính chủ còn chẳng để tâm thì mình việc gì phải ngại, cô ta hất cằm lên: “Nói thì nói!”
Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Tống Nam Thu, vô cùng nghiêm túc: “Chị có thể ly hôn với anh Diễn Chi không?”
“Phụt——!” Phía Tiểu Tân truyền đến một tiếng ho sặc sụa vì bị nghẹn nước miếng, cô ấy trừng mắt tròn xoe, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lăng An. Lần đầu tiên cô ấy thấy kẻ đi cạy góc tường mà lại trắng trợn đến mức này. Cái loại mặt dày này đúng là không phải người bình thường mà.
Phản ứng của Tống Nam Thu lại rất bình tĩnh. Cô không hề nổi giận, thậm chí lông mày cũng chẳng nhướng lên lấy một cái, chỉ khẽ nghiêng đầu hỏi ngược lại: “Tại sao?”
Dường như Lăng An bị sự bình tĩnh của cô làm cho nghẹn họng, những lời kịch bản chuẩn bị sẵn đều tắc nghẽn nơi cổ họng, đành phải thuận theo mà nói: “Hai người chỉ xem mắt rồi lấy nhau, căn bản không có nền tảng tình cảm! Tại sao phải miễn cưỡng trói buộc lại với nhau làm gì? Như vậy không tốt cho bất cứ ai cả!”
“Không có tình cảm thì không thể ở bên nhau sao?” Ánh mắt Tống Nam Thu trong trẻo nhưng sâu thẳm nhìn về phía Lăng An, “Hơn nữa, tại sao tôi phải nghe lời cô?”
“Chị…!” Lăng An bị chặn họng đến đỏ cả mặt, cô ta cắn môi, ngay lập tức rút điện thoại ra, mở bức ảnh vừa chụp lén khi nãy.
Trong ảnh, Tống Nam Thu đang cúi đầu sát gần màn hình điện thoại của Mặc Xuyên, tầm mắt Mặc Xuyên lại dừng trên nghiêng mặt của cô. Góc độ chụp vô cùng vi diệu, trông thực sự có vài phần thân mật.
“Cái người đàn ông vừa nãy có ý đồ với chị đúng không? Tôi thấy hết rồi!” Giọng Lăng An có chút đắc ý xen lẫn đe dọa, “Tôi đã gửi ảnh này cho anh Diễn Chi rồi, chị đoán xem, anh ấy thấy rồi có nổi trận lôi đình không?”